American Highways – Arizona I17

Mình muốn chia sẻ những bức ảnh chụp American Highways vì những con đường cao tốc ở Mỹ chính là điều làm mình ngưỡng mộ nhất về đất nước này. Các bang đều có những con đường cao tốc với vẻ đẹp khác nhau và vẻ đẹp đó thường thay đổi theo mùa. Trong bài đầu tiên này mình muốn chia sẻ về con đường I17 nối thành phố Phoenix thủ phủ bang Arizona với thành phố cao nguyên Flagstaff. Đây là một trong những cao tốc đẹp mà mình đã đi qua.

Mình có nghe nói Đức là quốc gia có nhiều con đường cao tốc tốt nhất thế giới, mình cũng đã trãi nghiệm nhiều lần cao tốc ở Đức, nhưng nếu nói về độ phủ sóng và độ dài thì có lẽ Mỹ đứng số 1 theo cảm nhận của mình. Ở những nơi hẻo lánh nhất cũng có đường đi và chất lượng cũng rất tốt. Có những con đường chạy băng qua nhiều tiểu bang, đặc biệt là con đường lịch sử Route 66 dài 2,278 miles ~ 3.665 km.

Chất lượng đường cao tốc ở đây rất ổn. Vận tốc tối đa cho phép thường là 75 miles/hour ~ 120 km/giờ. Thường thì mỗi chiều của cao tốc có 2-3 làn xe và luôn luôn có làn xe dừng khẩn cấp. Cao tốc ở những đoạn trung tâm thành phố thì tất nhiên là có 5-7 làn xe cho mỗi chiều. Những đoạn giao nhau thì chồng chéo 4-5 tầng  trông rất phức tạp. Nhiều đoạn cao tốc xuyên bang là đường đèo ở độ cao 4,000 feet ~ 1,200 mét mà vẫn có cảm giác an toàn như đang chạy ở đoạn đường đồng bằng và vận tốc vẫn không bị giới hạn (nghĩa là 120km/giờ).

Dọc cao tốc xuyên bang thường có nhiều nhà dừng chân. Khác với các trạm dừng chân bên nhà mình, nhà dừng chân bên này rất đẹp, sạch sẽ và không ai mua bán gì cả. Bên ngoài nhà vệ sinh thường là công viên khá lớn, có chòi và bàn ghế nghỉ ngơi, khung cảnh hữu tình. Bên cạnh đó là những bảng thông tin giới thiệu về những thắng cảnh tham quan sắp tới, hay hệ sinh thái của khu vực này hoặc lịch sử hình thành cao tốc. Hình ảnh và thông tin rất thú vị. Có lần phải đi sớm vì lái xe xa, gia đình mình dừng ở một trạm và chọn một chòi rất mát bày thức ăn ra ăn sáng, ngay tại một góc cheo leo lưng chừng núi nhìn xuống một thung lũng tuyệt đẹp bên dưới.

Cao tốc Interstate 17 (I-17) đi qua những thành phố nổi tiếng và xinh đẹp của Arizona. I-17 bắt đầu từ Phoenix và kết thúc ở Flagstaff. I-17 đưa chúng ta đến 5 thành phố xinh đẹp là Camp Verde, Prescott, Cottonwood, Sedona và Flagstaff. I-17 băng xuyên núi non trùng điệp và những thung lũng xinh đẹp vì vậy nhìn từ xa I-17 trông giống như một con rắn dài vô tận đang uốn lượn. Cảnh quan xung quanh thay đổi như một thước phim. Có đoạn là một bình nguyên cỏ vàng rực rỡ, có đoạn chỉ toàn núi đá vô, có đoạn lại là rừng thông réo rắt.

Từ I17 rẽ vào các thành phố có những cung đường nhỏ đẹp như tranh.

Đi mấy lần vẫn thấy I17 đẹp. Chưa bao giờ thấy chán chụp ảnh những cung đường xa lộ của Mỹ.

Advertisements

Chuyện ngộ đó đây (P1)

Mình được đi đây đi đó, mắt thấy tai nghe nhiều điều hay, ngộ, lạ. Đi một ngày đàng, học một sàng khôn, mở mang đầu óc. Cũng có những điều vui vui & thấy ngộ vì nhỏ lớn chưa thấy bao giờ 🙂 Nay mình chia sẻ lại những chuyện ấy bằng hình ảnh, mọi người cùng xem cho vui nhé, biết đâu có ai đó thấy hay mang về áp dụng cho đất nước thì quý hoá quá 🙂 🙂

Bắt đầu nhé!

Cao tốc 303 Peoria, Arizona (USA): Xe chở cồng kềnh chạy trên cao tốc phải có 1 chiếc xe nhỏ chạy theo phía sau có bảng cảnh báo “chở quá kích cỡ”, đèn chớp loạn xạ, cờ phướng phấp phới. Mục đích: Gây chú ý cho các xe chạy sau lưng không phóng nhanh mà “hôn” vào đuôi anh cả! Nhà nước cẩn thận ghê chưa!!

Cao tốc I-17 Flagstaff, Arizona (USA): Xe cào tuyết chạy đi chạy lại vài trăm lần một đoạn đường ngắn để cào tuyết trên đường cao tốc cho xe chạy. Xứ sa mạc mà cũng có tuyết, hay chưa!!

Cầu London Bridge, Havasu Lake, Ariozona (USA): Cây cầu này được xây vào thập niên 1830 trên sông Thame, London (UK). Năm 1967 nó được ông Robert McCulloch mua và tháo ra từng mảnh rồi chở về thành phố này lắp ráp lại!! Họ phải đánh số từng mảnh đá trên cầu và trong bảng vẽ. Vậy cũng được nữa!!!

Visitor Center, Kingman, Arizona (USA) : Bò cạp là “đặc sản” của xứ sa mạc Arizona nên người ta đã tận dụng để làm kẹo “đặc sản” luôn 🙂 Nhìn đã sợ, ai dám ăn??

Đường Sài Gòn, Westminster, California (USA): Lần đầu đến đây cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, nhưng rất ấm lòng và tự hào dân tộc vì có hẳn một con đường tên mang tên Sài Gòn trên đất Mỹ và bảng tên các cửa hàng hai bên đường đều bằng tiếng Việt. Cảm giác như được trở về nhà !!

San Gorgonio Mountain Pass, Riverside County, California (USA): Khu tua bin xay gió San Gorgonio Pass Wind Farm này rộng lớn vô cùng, có hơn 4,000 cái tua bin, tạo ra lượng điện đủ cung cấp cho cả thành phố Palm Spring và thung lũng Coachella Valley. Khu này nằm dọc cao tốc, xe chạy tốc độ 130km/h trong thời gian 10 phút vẫn chưa qua hết khu vực này !!! Không biết tốn bao nhiêu tiền đầu tư cho khu này nhỉ??

 

Chili’s Grill and Bar

Chili’s là chuỗi nhà hàng khá nổi tiếng ở nhiều tiểu bang nước Mỹ với các món ăn đặc trưng của Mỹ. Trong các plaza ở những khu dân cư đông hay khu trung tâm lúc nào cũng có nhà hàng Chili’s Grill and Bar (gọi tắt là Chili’s)

Thực đơn ở Chilis rất phong phú và chắc chắn không thể thiếu các món ăn được yêu thích của Mỹ như burger, beef steak, ribs, pasta, các món xông khói smokehouse, salad …vv. Ở Arizona cũng có bổ sung các món Mexico như tacos, fajitas & quesadillas.


Món mình thích nhất ở Chili’s là Beef Steak. Bò ở đây mềm và thơm, một mùi thơm rất đặc biệt, không biết phải diễn tả thế nào. Khi ăn bò ở nhà hàng khác, mình cảm thấy có mùi bò, nhưng ở Chili’s thì bò không nặng mùi. Gia vị nêm nếm rất vừa miệng. Mình có thử món bò ở một vài quán khác nhưng không thích chỗ nào bằng chỗ này.

Chili’s cũng có nhiều món nước khá đặc biệt. Nhưng mình thích nhất là Patron Margarita. Lần đầu uống Margarita chỗ này mình tưởng đâu nằm luôn tại quán. Cứ tưởng họ làm mà một ly, ai dè họ đem ra nguyên chai to đùng, đúng size Mỹ 😉 . Hôm đó uống hết chai Patron Margarita và ăn hết đĩa Beef Steak cỡ 150gr bò cộng thêm khoai tây rau củ thì mình không lết ra khỏi quán nổi nữa 🙂


Chili’s cũng còn nhiều món ăn phụ khác rất ngon, trong đó món bánh mì bơ tỏi kiểu Ý là món mình yêu thích.  Một thứ duy nhất mình không thích ở Chili’s đó là sự ồn ào hết sức đặc trưng của các quán ăn, đó là màn hình tivi cả 4 góc mở các trận bóng bầu dục hoặc bóng rổ, có tiếng nói chuyện rôm rả của mọi người trộn lẫn với tiếng nhai rôm rốp món tortilla chips. Mình không thích thể thao và không thích không gian ăn uống ồn ào. Nhưng thể thao là number 1 ở nước Mỹ.

Nhớ lắm không gian thơm tho, yên tĩnh và lung linh ánh nến của các nhà hàng Châu Âu.

Leiden cổ kính và thơ mộng

Nếu bạn có thời gian vài ngày ở Hà Lan thì mình nghĩ bạn nên đến Leiden, một thành phố cổ kính và xinh đẹp bậc nhất Hà Lan.

Leiden là một thành phố cổ thuộc tỉnh Dutch, miền nam Hà Lan, cách Amsterdam khoảng 40km. Tàu Intercity sẽ đưa bạn đến đó trong vòng 25 phút. Nhắc đến Leiden là nhắc đến trường đại học xưa nhất Hà Lan được xây dựng từ năm 1575 và đến nay vẫn còn giữ nguyên nét cổ kính xinh đẹp. Nhắc đến Leiden, du khách cũng sẽ không quên những ngôi nhà hơn 300 năm tuổi nằm trong những con hẻm bình yên. Nét cổ kính vẫn còn vương trên từng viên gạch lát đường nhẵn bóng theo thời gian, những mảnh tưởng xưa cũ phủ kính dây leo tường vi, những cánh cửa gỗ thắm màu thời gian của những ngôi nhà. Leiden còn là quê hương của hoạ sĩ vĩ đại & là nhà điêu khắc bản in Rembrandt.

Nhà cổ ở Leiden trông không khác gì những ngôi nhà hiện tại. Nhà cổ được nhận diện bằng ký hiệu bảo tồn trên đầu cửa và một số nhà còn để năm xây dựng bên cạnh. Lối vào nhà là 1 cánh cửa gỗ nhỏ. Phía sau cánh cửa ấy là một thế giới xinh đẹp và bất ngờ. Mình cứ ngỡ mở cửa ra sẽ là phòng khách của gia đình, nhưng thực tế không phải như vậy, mà phía sau cánh cửa là một khu vườn nhỏ xinh đẹp, có khi là bãi cỏ xanh mướt được cắt tỉa gọn gàng, có khi là một mảnh vườn với đủ các loại hoa khoe sắc. Xung quanh khu vườn là những lối đi nhỏ dẫn đến những cánh cửa gỗ khác, đó mới chính là những ngôi nhà ở thực sự. Bên trong một ngôi nhà lớn có 3-5 ngôi nhà bé khác cho 3-5 gia đình. Họ sống cùng nhau, chia sẻ khoảng không gian xinh đẹp và xem nhau như một đại gia đình.

Nhà cổ ở Leiden

Phía sau cánh cửa nhỏ

Cũng như Amsterdam, Leiden cũng có những con kênh nhỏ với những cây cầu cổ, nhưng đặc biệt là Leiden có những ngôi nhà thuyền trên kênh. Người dân được phép sống trên thuyền và neo đậu ở một địa điểm nào đó. Thành phố nhiều cây xanh, bãi cỏ, kênh đào .. trông rất thơ mộng.

Leiden có nhiều bảo tàng lớn lưu giữ những cổ vật quý báu mà bạn không nên bỏ qua, chẳng hạn như bảo tàng Volkenkunde, bảo tàng National Museum of Antiquities và đặc biệt là bảo tàng Molenmuseum de Valk, biểu tượng của Leiden. Molenmuseum de Valk là một chiếc cối xay gió cổ nằm bên bờ kênh xinh đẹp. Bên trong trưng bày hình ảnh và giới thiệu về lịch sử hình thành và cách xây dựng cối xay gió thời xưa. Mình chụp được nhiều bức ảnh rất đẹp về chiếc cối xay gió lịch sử này.

Bảo tàng cố xay gió Molenmuseum de Valk

Mình đã lang thang ở Leiden trong 3 ngày, chỉ để tham quan các kiến trúc cổ xưa và  ngắm nhìn cuộc sống bình yên bên dòng kênh của thành phố cổ kính này. Đến Leiden bạn đừng quên tham quan Botanic Garden nổi tiếng của trường đại học Leiden, nhà thờ Pieterskerk (nhà thờ này bây giờ không còn dùng cho việc thờ phượng nữa mà thay vào đó là các hoạt động văn hoá), cây cầu cổ Molen de Put, pháo đài De Burcht, ngôi chợ cổ và những bài thơ trên tường. Dưới chân ngọn đồi pháo đài De Burcht, mình gặp một chị người Việt bán món xúc xích nóng hổi và thơm lừng. Trời lạnh mà được ăn món xúc xích nướng và nói tiếng Việt với đồng hương thì không còn gì tuyệt vời hơn. Có hôm mình vào ngôi chợ cũ bên bờ sông, thưởng thức món ăn sáng địa phương với cốc cà phê thơm lừng, ngồi ngắm ghe thuyền và người dân tấp nập mua bán, nghe rộn rã như tiếng chợ quê bên sông thời thơ ấu.

Cầu cổ Molen de Put

Pháo đài De Burcht

Quầy bán thức ăn sáng trong chợ cổ

Những bài thơ trên tường nhà

Leiden cũng có những con đường trung tâm bán hàng lưu niệm và những quán ăn nhỏ bên đường. Mình cũng bỏ không ít thời gian ngồi chọn lựa những món quà lưu niệm bé xíu và dễ thương như chiếc cối xay gió, những cái móc khoá hình guốc gỗ, những chiếc đĩa gốm hoạ tiết cổ của Hà Lan (nhìn cũng tựa tựa gốm sứ Trung Hoa hay Việt Nam cổ xưa), những chiếc hài thêu mùa đông, những hộp chocolate xinh xắn …vv.

Trung tâm Leiden

Nếu còn thời gian và nếu phải lựa chọn thì mình sẽ chọn ở lại Leiden thêm nhiều ngày thay cho Amsterdam. Leiden có nét cổ kính và bình yên mà đô thị lớn như Amsterdam không có được.

Salzburg và bản Symphony #40 Mozart

Có lẽ nước Áo là một trong những quốc gia đẹp nhất Châu Âu mà mình từng tới. Nhắc đến nước Áo là nhắc đến những làng quê đẹp như tranh vẽ, những thành phố có hàng ngàn năm lịch sử và những thị trấn vô cùng lãng mạn. Salzburg là một điểm đến không thể bỏ qua của Áo.

Salzburg nằm ở gần biên giới nước Đức, vì vậy du khách đến Munich thường tranh thủ đi Salzburg và một số thị trấn cực kỳ xinh đẹp nằm gần biên giới, đặc biệt là Hallstatt và Innsbruck. Nhắc đến lại tiếc, mùa đông năm trước nếu các bác điều khiển không lưu Air France không đình công thì mình đã không đổi lịch trình sang Frankfurt mà sẽ đến Munich để đi thăm Hallstatt và Innsbruck xinh đẹp rồi 😦

Hallstatt, Austria. Photo from Citydiscovery.net

Giờ thì trở lại thành phố Salzburg lãng mạn nhé! Salzburg nằm 2 bên bờ sông Salzach, bao bọc bởi những ngọn núi phủ mây trắng xoá. Tháng 9 trời lập đông, đỉnh núi bắt đầu phủ mây, sương khói lãng đãng trên dòng sông Salzach, các cặp tình nhân âu yếm hôn nhau trên bãi cỏ. Mưa chưa dứt hạt, thành thành phố vẫn còn ướt át và âm u, nhưng không ngăn cản được du khách đội mưa ngắm phố, trong đó có mình.

Salzburg cũng được mệnh danh là thành phố của tình yêu, với hàng ngàn chiếc khoá trói tim được móc trên thành cầu Makartsteg nối liền hai bờ thành phố cũ và mới. Những cặp tình nhân tin rằng khi khoá chiếc khoá vào đây thì họ sẽ khoá tim nhau và mãi mãi không bao giờ chia cắt. Nhưng có lẽ họ chưa biết đến một thực tế phủ phàng, đó là chính quyền thành phố phải thường xuyên dùng kèm cắt bỏ bớt ổ khoá để có chỗ cho du khách đến sau móc khoá vào và cũng để lan can cầu không … bị sập 🙂 🙂 Ngày mình đến các bác vừa dọn sạch khoá trên cầu, nếu không thì oằn oại lắm cơ!!

Photo from smartertravel.com

Cầu Makartsteg, được đặt theo tên của hoạ sĩ nổi tiếng Han Makart, chia thành phố Salzburg thành 2 phần: Altstadt (thành phố cũ) và Neustadt (thành phố mới). Bạn sẽ đến Salzburg ở bên bờ thành phố mới vì sân bay và nhà ga nằm ở bên này. Bạn có thể đi taxi về khách sạn vì nhà ga không xa trung tâm thành phố lắm. Đợt đó mình ở khách sạn HOTEL STEIN 4* vì họ có phòng family, nhưng giá lại rẻ hơn những khách sạn khác, phòng sạch đẹp, và quan trọng nhất là khách sạn ở ngay dưới chân cầu Staatsbrücke, băng qua cầu là phố cổ & trạm xe bus đi rất nhiều điểm tham quan. Cách đó 300m là cây cầu tình yêu Makartsteg. Xung quanh khách sạn có nhiều cửa hàng bán lưu niệm & mỹ phẩm.

Bạn có thể đi bộ để tham quan các thắng cảnh khác nhau ở phố cổ, không cần phải đón xe. Sau đây là một số thắng cảnh nổi tiếng bạn nên ghé:

  • Nhà Mozart (bảo tàng Mozart)
  • Nhà thờ Đức Bà Salzburg
  • Cung điện Mirabell
  • Một loạt các nhà thờ nằm trong khu phố cổ nếu bạn yêu thích kiến trúc

 

Có một nơi cũng rất đẹp đó là cung điện Hellbrunn, nhưng ở xa trung tâm. Bạn có thể đón xe bus ở ngay bên kia chân cầu để đi đến lâu đài. Nhìn bên ngoài thì cung điện không có gì đặc biệt, trông giống giống Phủ Chủ Tịch nhà mình :), nhưng vào bên trong mới thấy được kỳ công và tài năng của người xây dựng. Chủ nhân của lâu đài này là Markus Sittikus, hoàng tử xứ Salzburg, và công trình tuyệt vời này là tác phẩm của kiến trúc sư người Ý Santino Solari. Khuôn viên lâu đài chia làm 3 phần chính: lâu đài, công viên và đài phun nước. Lâu đài có nhiều phòng, phong cách trang trí phù hợp với công năng của một cung điện mùa hè, đó là vui chơi và săn bắn. Sảnh chính trang trí cực đẹp, với mái vòm bầu trời, các bức tượng và hoạ tiết trang trí đắp nổi. Thích nhất là một căn phòng nhỏ có một chiếc máy nhỏ phát bản giao hưởng Symphony #40 của Mozart và những tác phẩm âm nhạc nổi tiếng khác của ông.

Trong cung điện cũng có những cái hang nhỏ được xây dựng và trang trí mô phỏng các truyền thuyết Hy Lạp. Không khí trong hang mát mẻ & tiếng chim hót líu lo.

Công viên được trang trí đúng kiểu của các lâu đài cổ xưa, nhưng công trình vui mắt nhất có lẽ là hệ thống đài phun nước (Trick Fountain) và nhà hát Mechanic Theatre. Nghe nói công trình Trick Mountain là công trình độc nhất vô nhị trên thế giới dẫn nước lưu thông lưu khắp nơi và nước không ngừng chảy. Mình chưa tìm hiểu sâu về công trình này. Mechanic Theatre là một nhà hát mô hình với các nhân vật (figure) đang biểu diễn các nhạc cụ. Tất cả được điều khiển bằng máy. Nhìn cực kỳ phức tạp, không hiểu sao họ có thể tạo ra một thiết bị cơ học điều khiển được hết cả trăm figure này nhịp nhàng ra vào và biểu diễn theo nhạc. Thật khâm phục!

Có 2 việc nữa bạn không nên bỏ qua khi đến Salzburg. Thứ nhất là đi tour tham quan những địa điểm quay bộ phim nổi tiếng “Sixteen Going on Seventeen” và một số cảnh quan xinh đẹp của Salzburg (Sound of Music tour). Tour sẽ đưa bạn ra ngoại ô Salzburg và chắc chắn bạn sẽ có những shot hình cực kỳ lãng mạn. Thứ hai là ăn tối trong chương trình hoà nhạc Mozart (Dinner experience at Salzburg Fortress). Bạn sẽ được ăn tối và nghe hoà nhạc Mozart được tổ chức ở pháo đài Salzburg. Nếu bạn là người yêu thích âm nhạc cổ điển thì đây là một kỷ niệm tuyệt vời, nghe bảng giao hưởng Symphony #40 của Mozart trên quê hương Mozart, trong một khung cảnh sang trọng, thưởng thức những món ăn Châu Âu ngon tuyệt vời.

Ôi !!! Salzburg lãng mạn trong tiếng nhạc cổ điển du dương !! Thật khó mà quên.

Show Low – cao nguyên “vùng sâu vùng xa”

Show Low là một thành phố cao nguyên thuộc Quận Navajo, bang Arizona. Show nằm ở độ cao 6,345 feet (khoảng 1,933 mét – cao hơn cả Đà Lạt) nên khí hậu quanh năm mát mẻ. Giờ đang là mùa hè, buổi tối nhiệt độ tầm 13-18 độ C, ban ngày thì dao động từ 23-30 độ C. Mùa đông ở đây có độ âm và dĩ nhiên là tuyết dày đặc. Show Low làm mình nhớ đến Flagstaff.

Show Low được xếp vào nhóm “vùng sâu vùng xa” của bang Arizona về mặt y tế. Tỉ lệ bác sĩ/dân số rất thấp, ý là mật độ dân số ở đây chỉ tầm 106 người/km2 trong khi Sài gòn nhà ta bây giờ chắc khoảng 5.000 người/km2. Xem danh sách top 3 doanh nghiệp hàng đầu trên Wikipedia thì cũng đủ hiểu kinh tế vùng này thế nào rồi. Doanh nghiệp lớn nhất ở đây chính là … bệnh viện (Summit Healthcare Regional Center), kế đến là siêu thị Walmart và đứng thứ 3 là trường học (Show Low Unified School District).

Show Low có cảnh đẹp thiên nhiên của một vùng cao với đặc trưng là thông. Ở Show Low có lẽ công viên Fool Hollow Lake là điểm tham quan nổi bật. Công viên rộng 150 mẫu gồm hồ Fool Hollow, khu cắm trại, câu cá, chèo thuyền, đi khám phá …vv. Những đồi thông thơ mộng ôm lấy hồ Fool Hollow như một thung lũng. Nước hồ trong xanh.

Trên đồi là những khu cắm trại bằng lều và những cái chòi … rất lớn để du khách tổ tụ tập nấu nướng ăn uống vui chơi. Ở đó có sẵn bàn ghế và các lò nướng BBQ lớn. Du khách chỉ cần mang theo thức ăn và than củi là sẽ có ngay một bữa nướng ngon lành. Bên này dễ mua các loại thức ăn làm sẵn cho các buổi cắm trại, chẳng hạn như thịt xay ướp sẵn thành từng miếng, chỉ cần gỡ túi nylon ra là nướng ăn ngay. Rất tiện dụng.

Du khách đến đây thường là những người yêu thiên nhiên, thích sự yên tĩnh và có lẽ quan trọng hơn là tìm không khí mát lạnh để tránh cái nóng 50 độ C của Arizona. Họ câu cá, chéo thuyền, đạp xe, thả diều … Yêu nhất là cảnh cả nhà lớn bé và chó mèo cùng xuống tắm hồ và vui đùa té nước với nhau.

Xứ sa mạc nắng cháy này không ngờ cũng có một góc thơ mộng và mát mẻ thế này!!!

Nối chuyến ở sân bay Dallas Fort Worth, Texas

Việc chuyển tiếp chuyến bay (transfer) ở Mỹ khác với Châu Âu và các nước khác mà mình từng đi ở một điểm rất quan trọng, đó là bạn PHẢI LẤY HÀNH LÝ RA ĐỂ NHẬP CẢNH VÀ CHECK-IN TRỞ LẠI khi bạn nối chuyến từ sân bay Mỹ đầu tiên mà bạn đáp xuống trong hành trình của bạn. Ví dụ, hành trình của bạn là Sài gòn – Tokyo – Dallas – Phoenix thì sân bay Mỹ đầu tiên bạn đến là Dallas Fort Worth (DFW) ở thành phố Dallas, dù đó chỉ là nơi bạn nối chuyến đi Phoenix. Như thế, khi đến DFW bạn phải lấy hết hành lý ra, làm thủ tục Hải Quan nhập cảnh và gửi hành lý trở lại để bay tiếp đi Phoenix.

Nếu bạn đi một hành trình tương tự ở Châu Âu, kể cả điểm đến cuối cùng thuộc quốc gia khác trong Châu Âu, thì ở sân bay nối chuyến (transfer) bạn cũng không cần lấy hành lý ra, không cần nhập cảnh và làm thủ tục (check-in) cho chuyến bay tiếp theo, mà chỉ cần tìm cổng (gate) ra máy bay. Hành lý sẽ đến thẳng địa điểm cuối cùng và thủ tục nhập cảnh sẽ thực hiện ở đó. Việc này rất thuận tiện cho hành khách, đặc biệt là hành khách mới đi lần đầu hay nhiều hành lý hoặc không rành tiếng Anh.

Tuy nhiên, mình nghĩ Mỹ thực hiện thủ tục này là do vấn đề an ninh và nhập cảnh vào Mỹ. Mô hình này giống nhau cho các sân bay ở Mỹ nên bạn có thể tham khảo quy trình ở DFW cho các sân bay khác. Như vậy một quy trình chuyển tiếp chuyến bay sẽ gồm các bước chính như sau: LẤY HÀNH LÝ RA — NHẬP CẢNH — CHECK-IN CHUYẾN BAY KẾ TIẾP — GỬI HÀNH LÝ TRỞ LẠI — KIỂM TRA AN NINH — TÌM CỔNG RA CHUYẾN BAY.

1. LẤY HÀNH LÝ RA

Sau khi máy bay hạ cánh, bạn cần theo bảng chỉ dẫn Connecting flights (hoặc có bảng ghi chữ Transfer flights) đi thang cuốn xuống lầu để đến khu vực lấy hành lý. Màn hình tivi hiển thị số băng chuyền mà hành lý của bạn sẽ đến. Bạn lấy đủ tất cả hành lý ra. Xe đẩy hành lý ở đây miễn phí 🙂 Ngay sát khu vực băng chuyền là lối đi vào khu làm thủ tục Hải Quan nhập cảnh.

2. NHẬP CẢNH

Khu vực nhập cảnh chia ra làm 2 khu chính: nhập cảnh bình thường và nhập cảnh ưu tiên (Global Entry). Hầu hết hành khách sẽ check in ở khu vực nhập cảnh bình thường với form TSA đã điền sẵn. Form này tiếp viên sẽ phát trên máy bay hoặc bạn đến khu vực nhập cảnh cũng có. Cá nhân mình làm thủ tục nhập cảnh ưu tiên ở khu Global Entry nên cũng không rõ khu nhập cảnh bình thường có gì khác biệt hẳn, nhưng theo mình chỉ khác nhau ở chỗ là bạn phải xếp hàng lâu hơn, thế thôi! Global Entry là khu dành cho phi hành đoàn, hộ chiếu ngoại giao, hành khách TSA-Precheck, hành khách có thẻ doanh nhân Châu Á Thái Bình Dương (ABTC) và các diện ưu tiên khác.

Trong lúc xếp hàng, bạn nên chuẩn bị đầy đủ hộ chiếu, form TSA, các giấy tờ chứng minh chuyến đi của bạn (ví dụ: thư mời công tác) để tránh tình trạng lục lọi giấy tờ khi HQ hỏi, làm chậm thủ tục và có khi gây phiền toái cho bạn.

Làm thủ tục xong, bạn đẩy cả xe hành lý đi tiếp đến khu check-in chuyến bay tiếp theo.

3. CHECK-IN CHUYẾN BAY TIẾP THEO

Thủ tục check-in này giống y như thủ tục bạn cần làm trước khi lên máy bay ở sân bay đầu tiên (ví dụ như Tân Sơn Nhất – SG), chỉ khác ở chỗ là bạn không cần phải đến quầy check-in dể lấy boarding pass, mà chỉ cần làm thủ tục Hải quan và kiểm tra hành lý (nếu cần)

Lại tiếp tục xếp hàng để làm thủ tục HQ “xuất cảnh” nhá. Chỗ này bạn phải trình boarding pass đấy, cho nên cần chuẩn bị sẵn. Sau khi HQ xem xong, họ có thể sẽ cho bạn đi qua luôn hoặc bắt bạn quẹo phải vào 1 khu riêng, đó là khu kiểm tra xem bạn có mang đồ đạc gì bất thường vào Mỹ hay không. Mình đã từng quẹo vào đó để kiểm tra về “Agriculture”, nghĩa là họ nghi mình mang theo đồ ăn hay hạt giống vì người Việt Nam đi định cư hay mang theo thức ăn Việt Nam. Nhân viên HQ soi tất cả hành lý của bạn. Chỗ này cực mệt vì bạn phải bỏ tất cả hành lý lên băng chuyền, rất nặng, chẳng ai giúp mình, sau đó lại phải lôi xuống cho lên xe đẩy. Kiểm xong mình sẽ quẹo trở ra khu vực sảnh, ở đó là nơi bạn gửi hành lý trở lai.

4. GỬI HÀNH LÝ TRỞ LẠI

Việc gửi hành lý trở lại khá đơn giản. Bạn thấy hàng loạt băng chuyền và nhân viên trợ giúp. Bạn chỉ cần tìm băng chuyền của hãng hàng không mà mình bay, sau đó giao cả cái xe đẩy cho họ. Họ sẽ tự đưa hành lý đi. Mình chỉ giữ lại hành lý xách tay. Không cần phải lấy bất cứ giấy tờ gì cả.

5. KIỂM TRA AN NINH

Sau khi gửi hành lý xong bạn đi thang cuốn lên lầu để làm thủ tục kiểm tra an ninh, đó là soi hành lý xách tay. Lúc này bạn không còn hành lý ký gửi nữa, mà chỉ còn vài món gọn nhẹ, nên việc soi hành lý cũng không cực nhọc, mà chỉ lích kích ở chỗ phải cởi bỏ tất cả những thứ làm cho máy kêu “píp píp” mà thôi.

Thủ tục này không khác gì bình thường. Nhưng lưu ý bạn một việc là nếu họ phát hiện bạn có mang nước theo SAU KHI QUA MÁY SOI thì bạn sẽ có 2 lựa chọn:

  • Bỏ luôn chai nước; HOẶC
  • Trở ra ngoài uống nước và xếp hàng lại.

Họ không cho bạn uống nước sau khi đã qua máy soi nhé. Mình đã từng bị sự cố này vì quên uống nốt phần nước tí xíu còn sót lại trong bình giữ nhiệt nên phải chấp nhận quăng luôn cái bình Thermos mua hơn $50 vì không đủ thời gian quay ra ngoài xếp hàng trở lại từ đầu.

Chỗ này cũng có 2 khu vực: bình thường và ưu tiên. Nếu không phải là khách VIP thì chịu khó xếp hàng vậy. Ngại nhất là mấy em cảnh khuyển to đùng, mặc đồng phục và quân hàm đầy đủ. Mấy bạn yêu động vật thì không ngại, chứ như mình là người sợ chó, khi mấy “chiến sĩ” này đến ngửi là run lập cập, trán mướt mồ hôi. Trong chuyến bay vừa rồi, không biết mấy bạn ấy ngửi thế nào mà lập tức 4 anh cảnh sát đến hộ tống 1 bạn trai đi ngay khỏi khu vực này.

6. TÌM CỔNG RA CHUYẾN BAY

Sau khi làm thủ tục an ninh xong, bạn cần tìm trên màn hình để biết cổng ra chuyến bay là số mấy vì boarding pass sẽ không hiển thị. Nên ghi ra giấy hoặc chụp ảnh lại cho chắc ăn kẻo tí nữa lại quên.

Các bảng chỉ dẫn treo trên trần nhà đều rất rõ ràng. Nếu cổng ra ở một terminal khác thì bạn nên đi tàu điện trên không Skylink vì terminal cách nhau rất xa. Cứ theo bảng chỉ dẫn bạn sẽ đến được khu tàu điện. Trạm tàu điện sẽ ở trên lầu, cho nên kiểu gì thì bạn cũng phải đi thang cuốn.

Làm thế nào để biết mình đang ở Terminal nào và nó có khác với terminal của chuyến bay kế tiếp không? Cách nhanh nhất là hỏi nhân viên sân bay 🙂 hoặc bạn nhìn trên bảng chỉ dẫn và phân tích nhanh sẽ hiểu. Ví dụ trong bảng bên dưới, phía tay trái ghi đi thẳng đến cổng D25-D40, đồng nghĩa đây là terminal D, và quẹo trái lên lầu sẽ đến cổng D1-D15 hoặc tất cả các cổng của terminal A,B,C,E còn lại bằng Skylink. Vé máy bay cũng có ghi Terminal bạn đến, nhưng không tin tưởng hoàn toàn vào đó được vì đôi khi có trục trặc (ví dụ kẹt cổng) thì máy bay sẽ hạ cánh đến terminal khác.

Khi đến trạm tàu điện rồi bạn cần lưu ý, có 2 chuyến tàu (trái/phải), mỗi chuyến đến 2 terminal khác nhau, phải xem kỹ terminal/gate trước khi bước vào, nếu lên nhầm thì tàu sẽ không ghé terminal mà bạn cần đến. Ví dụ bạn đi cổng E50, nghĩa là terminal E, cổng 50, thì bạn phải lên tàu có ghi bảng “All C & E gates”

Trên tàu có loa thông báo và bảng điện hiển thị trạm sắp đến, gồm terminal và số cổng của terminal đó. Ví dụ bạn cần đến cổng E50 thì khi có thông báo trạm kế là Terminal E, cổng E35 – E85 thì bạn cần chuẩn bị để xuống trạm đó vì E50 nằm trong dãy cổng E35 – E85 này. Đừng mãi ngắm cảnh bên ngoài mà quên trạm nhé, nếu không bạn sẽ mất hơn 20 phút để quay lại trạm đó và bị trễ giờ ra chuyến bay.

Ra khỏi tàu bạn cứ theo bảng chỉ dẫn mà tìm cổng, khá gần với trạm tàu điện. Tìm thấy cổng rồi, xem thấy chuyến bay của mình trên màn hình rồi thì hẵng lang thang shopping nhé. Thật ra cũng không có nhiều thứ để shop đâu, chủ yếu là vài hàng lưu niệm và ăn uống, vì bạn đang ở khu domestic flight rồi.

Thế là xong hành trình Transfer nhé. Chúc bạn một chuyến đi suôn sẻ.

Lần sau mình sẽ viết bài mô tả cho việc chuyển tiếp ở sân bay Los Angeles, cũng là sân bay mà người Việt mình hay nối chuyến.

FACEBOOK NÀO TA ĐI!